NỐI MẠCH
nước tự môi em nước ngọt mềm
trăng thu lá rủ rách ngực đêm
quế vương hạt nhớ say say lả
tạm biệt trần gian vạn nẻo quên
dòng ướt ngân hà xuyên đáy lạ
rừng mưa nghiêng đảo tóc tiên sa
lâm viên núi biếc tình ngây dại
thả ánh mơ hồ em thoáng qua
thế kỷ viễn du sao ái ngại
tranh sương thủy mặc mãi chưa phai
vùng xưa nối mạch nguồn ngây đọng
từng vết thương lòng cổ tích ai
tháo chữ hong thơ đồi mây vọng
hoặc huyền ngả bút chạm cuồng phong
quanh đây không hẹn mà lưu luyến
một cõi ân tình nhuộm nhớ mong
Lưu Nguyễn Đạt
Virginia, Nov 1, 2015
The post Thơ Lưu Nguyễn Đạt: NỐI MẠCH appeared first on Viet Thuc.